Kể về một kỉ niệm lưu niệm của em (được khen, bị chê, gặp mặt rủi ro, bị phát âm lầm...)

Lớp 6 » rèn luyện xây dựng bài xích văn từ sự - đề cập chuyện đời thườngLớp 6 » Viết bài xích tập làm cho văn số 3: Văn kể chuyện




Bạn đang xem: Kể về một kỉ niệm đáng nhớ được khen


I. DÀN Ý1. Mở bài:* trình làng chung:- do chủ quan, thiếu cảnh giác nên em bị điểm kém.2. Thân bài:* lưu giữ lại tình tiết tâm trạng của mình lúc đó:- Hồi vỏ hộp khi nhận bài xích cô trả.- Sững sờ lúc bị điểm kém. Cảm thấy xấu hổ.- Bình tĩnh khám phá lí do.- quan tâm đến về sai trái của mình.3. Kết bài:* Rút ra bài bác học:- Quyết trung khu phấn đấu nhằm không mắc sai lầm nữa. II. BÀI LÀMEm lưu giữ mãi tiết trả bài xích hôm ấy... Giờ phút tưởng ngàng và đau đớn nhất đối với em từ bỏ khi phi vào lớp 6, cũng chính vì em đã bị một điểm 3 môn làm văn.Cô Thanh trả bài xích kiểm tra cho lớp. Cô để quyển vở của em xuống bàn, đường nét mặt có vẻ như không vui. Linh tính như mách nhau bảo điều gì, em gấp vã lật giở từng trang. đầy đủ điểm 8, 9 đỏ chói lần lượt mỉm cười cợt với em - cô học sinh tốt Văn của lớp. Em lật tiếp. Chao ôi! Em tất yêu tin vào đôi mắt mình: một điểm 3 to lớn tướng! Choáng váng, em như lịm đi trước thực sự phũ phàng ấy.Không, ko thể bởi vậy được! Em thắt chặt và cố định thần nhìn lại, tuy vậy còn nghi vấn gì nữa? con số 3 in rõ trong size điểm. Em nhanh nhảu gập vở lại, bần thần nhìn chúng ta xung quanh. Trong khi bạn nào thì cũng hớn hở với tác dụng của mình, chẳng ai để ý đến nỗi buồn bã của em. Tất cả lẽ chúng ta nghĩ rằng em đang vui miệng với điểm khá xuất sắc như đông đảo lần vày em là cây Văn của lớp cơ mà! Càng nghĩ càng xấu hổ, em cúi gầm mặt xuống. Lần giở lại bài, chiếc chữ cô phê hiện nay lên ví dụ trước mắt: Lạc đề!Em đọc lại đề bài bác và dấn ra đúng là mình không đúng thật. Đề bài bác yêu mong tả một cái sông (một cánh đồng hay là 1 góc phố...) đính thêm với đầy đủ kỉ niệm thời thơ ấu, vậy mà lại em lại đi nhắc về một kỉ niệm sâu sắc thời nhỏ. Đề bài đó đối với em không khó. Tại em quá nhà quan, chẳng chịu đọc kĩ. Nhớ lại giờ làm bài hôm ấy, em vẫn nộp bài thứ nhất trước bao cặp mắt thán phục của đồng đội mà không để ý lời cô đề cập nhở: các em bắt buộc xem lại bài thật kĩ trước khi nộp. Có lẽ vì ỷ vào sức học của mình, với thoả mãn trước lời khen của thầy cô và đồng chí nên em đang thành một cô nhỏ xíu kiêu căng, hợm mình từ dịp nào chẳng biết.Đúng cơ hội ấy, các bạn Hà thì thào mặt tai em, giọng mừng rỡ:- Lan ơi, hôm nay tớ được 7 điểm nhé! vắt mãi rồi tôi cũng đạt điểm khá rồi đây. Chị em mình chắn chắn mừng lắm... ủa! nhưng mà sao phương diện cậu tái vắt kia? Được mấy điểm? cho tớ coi nào!Nghe Hà nói, em lại càng buồn bã và xấu hổ. Hà đang vui mắt với điểm 7 đầu tiên của môn làm cho văn. Còn em, kẻ vẫn coi điểm 7 là tầm thường xĩnh, lúc này lại bị điểm 3! quan yếu nào diễn đạt hết nỗi cực khổ của em thời điểm ấy. Em cảm thấy ánh nhìn cô giáo vừa bi đát rầu, vừa ngạc nhiên, thất vọng: Sao lại cụ hả Lan? Cô hết sức buồn... Trên mặt đường về, em lo lắng và bối rối. Cha mẹ tin tưởng sinh sống em những lắm. Trường hợp biết em bị 3 điểm có tác dụng văn thì bố mẹ em vẫn nghĩ gì đây? cha thường khích lệ em học cho giỏi và ước mơ rằng em cũng sẽ trở thành lý lẽ sư như bố. Còn mẹ nữa, biết bao đêm bà mẹ ngồi đan len, núm chờ em học xong bài new cùng đi ngủ. Mẹ cũng chỉ mong sao có một điều là đàn bà mẹ học tập giỏi. Bắt buộc làm bố mẹ thất vọng, em sẽ giấu bài bác đi, vẫn nói rằng thầy giáo không chấm vì chưng cả lớp làm bài kém quá... Quanh luẩn quẩn với ý nghĩ gián trá ấy, em đang về cho nhà mà đầu óc vẫn mông lung.Vừa vào mang đến cổng, mẹ nữ tính bước xuống thềm đón em. Ánh mắt bà bầu chợt tá hỏa khi thấy em phờ phạc mệt mỏi. Em vẫn ôm chầm mang mẹ, khóc tức tưởi. Không, em chẳng thể lừa dối người mẹ yêu kính của mình.


Xem thêm: Các Bài Toán Nâng Cao Lớp 4 Có Đáp Án Nâng Cao Lớp 4 Có Đáp Án

Tối hôm ấy, em đang xem kĩ lại bài. Điểm 3 nhắc nhở em hãy quan sát lại mình. Em từ nhủ: khăng khăng chỉ gồm một điểm 3 này nhưng thôi. Em sẽ thường xuyên giành được mọi điểm 9, điểm 10 và sẽ lại được cha mẹ, thầy cô, đồng minh tin yêu thương như trước.