Khi những người dân cải đạo thứ nhất của Giáo Hội hành trình dài đi mang lại miền Tây Hoa Kỳ nhằm quy tụ lại với các Thánh Hữu, họ trực diện với cái chết nhưng được củng cố bởi vì đức tin mới của mình nơi phúc âm phục hồi. Sau đấy là những đoạn trích từ mẩu truyện của tín đồ tiền phong trong đó cho biết niềm hy vọng của những Thánh Hữu khu vực Sự Phục Sinh, thuộc với đông đảo điều giảng dạy an ủi từ thời điểm năm Vị công ty Tịch trước tiên của Giáo Hội.


Câu chuyện về một người phụ thân Scandinavy vô danh là Thánh Hữu Ngày Sau gồm đứa đàn ông chết trong cuộc hành trình dài từ thành phố new york đến Utah vào khoảng thời gian 1866:


“Với sự giúp sức của một bạn bạn, chiếc huyệt mộ nhỏ đã được đào và thi hài đã làm được đặt vào đó. Đứa nhỏ chết vì 1 căn bệnh truyền nhiễm, không tồn tại người mếu máo quy tụ xung quanh, không có nghi lễ chủ yếu thức, không tồn tại vòng hoa, không tồn tại thánh ca, không có điếu văn. Nhưng trước lúc người cha cực khổ ra đi, ông đang dâng lên một lời nguyện cầu cung hiến ngắn bởi tiếng bà bầu đẻ của bản thân (tiếng Đan Mạch) như sau: …

“‘Thưa cha Thiên Thượng: thân phụ đã ban cho nhỏ kho tàng nhỏ bé này—đứa nhỏ xíu trai yêu quý này, và bây giờ Cha đã gọi nó đi. Xin phụ vương ban ơn để thi hài của nó hoàn toàn có thể nằm lặng tĩnh ở chỗ đây cho tới buổi sáng phục sinh. Ý thân phụ được nên. A Men.’

“Và khi đứng lên từ mặt đất, ông vẫn thốt lên phần đông lời chia ly như sau:

“‘Tạm biệt, nhỏ nhắn Hans yêu thích của cha—đứa nam nhi xinh đẹp mắt của cha.’ Rồi cùng với đầu cúi xuống và tấm lòng đau khổ, ông kiêu dũng tiếp tục bước đến nơi cắn trại của mình.”1


“Thật là điều an ủi cho người than khóc khi chúng ta được lôi kéo phải chia ly với chồng, vợ, cha, mẹ, bé cái, hoặc người thân trong gia đình yêu, để tìm hiểu rằng, tuy vậy thân xác được đặt xuống cùng tan rã, nhưng mà họ sẽ sống lại một đợt nữa để làm việc trong ngọn lửa đời đời trong vinh quang quẻ bất diệt, chứ không bi thiết phiền, nhức khổ, hoặc chết một lần nữa, mà họ sẽ là người kế trường đoản cú của Thượng Đế và đồng kế trường đoản cú với Chúa Giê Su Ky Tô.”2


Joseph Watson Young (1828–73), con cháu trai của Brigham Young là fan đã đi từ vương quốc anh đến Hoa Kỳ vào thời điểm năm 1853:


“Thật là một trong những cảnh bi hùng thảm khi phải chôn một fan khác vào đại dương vào tối khuya với chỉ một vài nhân hội chứng cô đơn. … tín đồ ấy không có thân nhân nào cùng đi bên trên tàu hoặc bất kể ai đặc biệt để tỉ ti người ấy kế bên một người theo hầu. Đây là niềm hy vọng ấp ủ của con fan mà đã bị hủy khử trong một chốc lát. Người bạn trẻ này sẽ từ bỏ toàn bộ để bước vào Si Ôn, cùng lòng của anh ấy ta hồi hộp với gần như dự kiến sôi nổi của tương lai, mà không cho là anh ta đề xuất vùi thây vào cơn sóng dữ. Tuy nhiên, bạn ấy chết không phải như gần như người không có hy vọng, bởi sự bình an của bạn ấy cùng với Thượng Đế của mình, và tín đồ ấy có được sự đảm bảo trọn vẹn về sự việc phục sinh vinh quang đãng trong buổi sáng của các người tức thì chính.”3


“Thật là một thung lũng tăm tối và một bóng về tối mà chúng ta gọi là dòng chết! Thật kỳ cục biết bao khi đưa từ trạng thái mãi sau này của thể xác hữu diệt cho một trạng thái trống rỗng! Thung lũng này tăm tối biết bao! tuyến phố này bí mật biết bao, và chúng ta phải đi trên con đường đó một mình. Tôi ước ao nói cùng chúng ta và các bạn bè rằng nếu bạn cũng có thể thấy phần nhiều điều thiệt sự đúng như bản chất của chúng, với khi chúng ta thấy với hiểu chúng, thì bóng tăm tối và thung lũng này bình thường đến nỗi chúng ta sẽ quay lại và nhìn tới nó với nghĩ, khi bọn họ qua đời, thì ôi đây là lợi thế lớn nhất về toàn bộ cuộc sống của mình, do tôi đang đi xuất phát điểm từ một trạng thái bi thương thảm, đau buồn, tang tóc, thống khổ, khổ sở, đau đớn, khổ cực và thất vọng đến một tinh thần tồn tại, ở kia tôi có thể tận hưởng cuộc sống thường ngày đến mức buổi tối đa và rất có thể thực hiện nay được cơ mà không cần phải có thể xác.”4


Dan Jones (1811–62), tín đồ cải đạo Wales cùng với Bà Williams và những tín hữu Giáo Hội khác, đi tàu cho Hoa Kỳ vào năm 1849:


“Bà Williams, sống Ynysybont ngay gần Tregaron , tình trạng sức mạnh của bà suy sụp cấp tốc chóng, với có dấu hiệu rằng bà sẽ không sống thọ nữa. … Bà nói rằng vinh dự lớn số 1 mà bà từng nhận thấy là rất có thể trở thành tín hữu của giáo hội chân bao gồm của Vị phái nam Tử của Thượng Đế, bà không hề thấp thỏm trong ý nghĩ về cuộc sống mai sau cùng tôn giáo của bà bây chừ chứng tỏ sức khỏe của nó hơn bao giờ hết. … Bà trang trọng khuyên nhủ các con trai của bà phải liên tục trung tín cho đến khi chết để họ sẽ có được sự phục sinh tốt hơn cùng với bà. … Bà thường xuyên minh mẫn xuyên suốt đêm, và vào tứ giờ mười lăm sáng sủa hôm sau, vong linh của bà vẫn ra đi vào bình an, vướng lại một nụ cười trên đôi môi bà.”5


“Thật là vấn đề an ủi so với những tín đồ phải thút thít vì mất đi đồng đội thân quý trong chiếc chết, lúc biết rằng bọn họ sẽ lại được kết hợp với họ một đợt nữa! Thật là điều khích lệ với tất cả những ai sống theo những nguyên tắc đã làm được mặc khải của lẽ thật, có lẽ còn đặc biệt quan trọng hơn so với những fan sống xuất sắc lành cho gần cuối cuộc đời, là những người đã chịu cực khổ lâu lâu năm và kiên cường đến cùng, để hiểu được chẳng bao lâu chúng ta sẽ sinh sống lại, và bước ra như là các linh hồn sống động và bất diệt, để vui hưởng trọn với nhóm đồng đội đã được thách thức và an toàn của bọn chúng ta, không còn bị dòng chết ảnh hưởng, và hoàn thành công việc mà Đức Chúa thân phụ đã ban cho chúng ta để làm!”6


Andrew Jenson (1850–1941), bạn Đan Mạch di cư trong đoàn xe pháo kéo Andrew H. Scott trường đoản cú Nebraska, Hoa Kỳ, mang đến Utah vào thời điểm năm 1866:


“Khi chúng tôi chứng con kiến thi hài của mình được để vào trong tâm địa đất mẹ, vị trí hoang dã, thì vớ cả công ty chúng tôi đều khóc, hoặc cảm thấy giống hệt như đang khóc; bởi vì ý nghĩ cần chôn cất những người dân thân yêu theo cách này, khi bạn bè và người thân cần phải ra đi tức thì lập tức, không có hy vọng sẽ mang đến thăm chỗ an nghỉ của các người thân qua đời của họ một lần nữa, quả tình là bi thương thảm và nặng nề khăn. … Nhưng mộ phần của họ sẽ được tìm thấy lúc Gáp Ri Ên thổi thông báo kèn trong buổi sáng của lần phục sinh lắp thêm nhất. Như vậy, những người dân thân vẫn qua đời này đã bỏ lại thể xác của họ khi chúng ta đi nhắm đến Si Ôn. Chúa kêu gọi họ về nhà trước khi họ đạt tới điểm tới của họ; chúng ta không được phép nhằm thấy tê mê Ôn khi còn sống; nhưng họ sẽ nhận được vinh quang đãng và vui miệng về sau; họ chết trong khi nỗ lực tuân theo Thượng Đế và tuân giữ các điều răn của Ngài, cùng phước thay cho những người chết vào .”7


“Nếu không tồn tại phúc âm của Đấng Ky đánh thì sự li biệt gây ra do cái chết là 1 trong những trong những đề tài ai oán thảm tốt nhất để hoàn toàn có thể nghĩ tới; dẫu vậy ngay khi bọn họ có được phúc đáp và học hỏi nguyên tắc của việc phục sinh thì chổ chính giữa trạng u tối, bi thương phiền và gian khổ do chết choc tạo ra hầu như đã được đựng khỏi. … Sự phục sinh của bạn chết trường đoản cú nó hiển hiện nay trước trung tâm trí đã được soi sáng của nhỏ người, với con người dân có một gốc rễ cho linh hồn mình dựa vào. Đó là vị thế của các Thánh Hữu hôm sau ngày hôm nay. Bọn họ quả thiệt tự mình biết, chúng ta không cần là ko biết vụ việc này; Thượng Đế đang mặc khải điều đó cho chúng ta và chúng ta quả thật hiểu được nguyên tắc của sự phục sinh của người chết, với rằng phúc âm sở hữu sự sống và sự bất diệt cho ánh sáng.”8


“Willie, đứa con yêu thích nhất của tôi, mắc bệnh rất nặng trĩu suốt đêm, và cho tới 7 giờ đồng hồ 30 sáng thì nó được giải thoát ra khỏi nỗi buồn bã của nó. Thượng Đế ban phước mang đến linh hồn mếm mộ của nó. Ôi nó gian khổ biết bao. Nó chết do chiếc xe pháo kéo của Ông Poulter bị gãy đổ trên St. Ann’s Hill, Wandsworth, Surrey, Anh. Ôi, tôi khóc lóc biết bao bởi vì nỗi gian khổ vô cùng này. Ôi Chúa, xin giúp nhỏ bằng gia thế của Ngài để chịu đựng đựng nỗi đau buồn này theo nguyện vọng của Ngài cùng ban cho con sức mạnh để con rất có thể phục vụ Ngài một cách cao thâm và trung tín hơn, với xin cho bé được sống để chuẩn bị gặp đứa con của bản thân trong một thế giới vui rộng và giỏi hơn cùng với chị gái yêu thích của nó là Elizabeth Maryann, và vào tầm khoảng phục sinh của người ngay chủ yếu xin cho bé được ở kia để gặp chúng.”9


“Trong cuộc sống đời thường mai sau, chúng ta sẽ rất có thể xác vinh quang đãng và không bị bệnh tật cùng chết. Không có gì hoàn hảo bằng một fan trong tinh thần phục sinh cùng vinh quang. Không tồn tại gì thú vị hơn là được sống trong trạng thái này và giành được vợ nhỏ và bạn bè ở với chúng ta.”10

Để cho dễ đọc, một số trong những cách tấn công vần, phép chấm câu, và viết bằng văn bản hoa đã làm được tiêu chuẩn chỉnh hóa.

Bạn đang xem: Sự sống và cái chết


Ghi Chú

Những Lời Giảng Dạy của các Vị chủ tịch Giáo Hội: Joseph Smith (2007), 52.

Teachings of Presidents of the Church: Brigham Young (1997), 273.

Teachings of Presidents of the Church: John Taylor (2001), 50–51.

Teachings of Presidents of the Church: Wilford Woodruff (2004), 82–83.

Lorenzo Snow, trong Conference Report, tháng Mười năm 1900, 63.


Trái: quản trị Brigham Young. Trên: Joseph Watson Young.

Phải: quản trị John Taylor. Trên: Dan Jones.



Trái: quản trị Wilford Woodruff. Trên: Andrew Jenson.

Xem thêm: Tải Bài Tập Tiếng Anh Lớp 9 Unit 6 Có Đáp Án ): The Environment

Phải: chủ tịch Lorenzo Snow. Trên: William Driver.