Ngạn ngữ Nga có câu: “Nếu gồm hai ổ bánh mỳ tôi sẽ buôn bán một ổ để mua hoa hồng, cả trung khu hồn cũng cần phải ăn uống”. Thật vậy, trung khu hồn là chỗ dễ bị tổn thương tuyệt nhất của bé người, đồng thời cũng chính là nơi cần được nuôi dưỡng nhiều nhất. Một chổ chính giữa hồn đẹp cần được gieo phần đông hạt tương đương của hi vọng, hạnh phúc, niềm tin; cần được chăm sóc tưới nước. Hạt giống chổ chính giữa hồn là tổng hòa hợp những mẩu chuyện để nuôi dưỡng chổ chính giữa hồn của mỗi người, bất cứ ai cũng có thể kiếm tìm thấy bạn dạng thân mình trong số những mẩu chuyện giản dị, bình thường nhưng đầy triết lí nhân sinh. Dưới đây là tổng hòa hợp những mẩu truyện Hạt giống vai trung phong hồn tuyệt nhất:

*

1.

Bạn đang xem: Theo hạt giống tâm hồn

Đừng biến hóa thế giới

Ngày xưa, gồm một vị vua kẻ thống trị cả một vương quốc rộng lớn. Một ngày nọ, ông quyết định vi hành đến những vùng khu đất xa xôi độc nhất của đất nước. Lúc trở về cung điện, ông phàn nàn rằng chân ông siêu đau. Điều này cũng hoàn toàn dễ hiểu, bởi đó là lần trước tiên ông triển khai một chuyến hành trình dài như vậy, trong khi đó, những con phố ông đi qua đều gập ghềnh, sỏi đá. Bực mình vì chưng bị đầy đủ cơn mệt mỏi hành hạ, ông ra lệnh cho tất cả các con phố trong vương quốc phải được bao che bằng domain authority súc vật. Vớ nhiên đây là một trách nhiệm rất khó tiến hành và tốn kém lẫn cả về sức người, mức độ của dẫu vậy vẫn không có bất kì ai dám khuyên nhủ can đơn vị vua.

*

Thế rồi cuối cùng, một tín đồ hầu đúng đắn đã can đảm đứng ra ngăn cản nhà vua. Anh ta nói:

– tại sao quốc vương vãi lại rất có thể tiêu tốn ngân khố một phương pháp vô ích vậy nên ạ? tại sao Người ko cắt những miếng da trườn êm ái bao phủ quanh đôi bàn chân trần của mình? Như vậy, không phần đa chân fan sẽ không còn bị nhức khi trải qua những bé đường lồi lõm sỏi đá nữa nhưng cả vương vãi quốc cũng biến thành tiết kiệm được tương đối nhiều thời gian, công sức, của cải!

Nhà vua rất không thể tinh được trước lời đề nghị quái gở của fan hầu, tuy nhiên rồi tiếp đến ông cũng đã đồng ý. Vậy là đôi giày thứ nhất trong lịch sử vẻ vang đã ra đời.

Đôi khi trong cuộc sống, họ không cần bắt cả thế giới phải chuyển đổi theo mình, điều bọn họ cần, dễ dàng và đơn giản chỉ là đổi khác tầm chú ý và cách xem xét của bản thân mà lại thôi.

2.Giá trị của thời gian

Có một fan rất keo dán kiệt, lúc nào cũng chắt bóp chẳng dám ăn tiêu gì. Tích cóp cả đời, anh ta để đã có được cả một tài sản lớn.

*

Không ngờ một ngày, Thần Chết đột nhiên lộ diện đòi gửi anh ta đi. Bây giờ anh ta mới nhận biết mình chưa kịp trải nghiệm chút gì từ bỏ số chi phí kia. Anh ta bèn nằn nì nỉ:

- Tôi chia 1 phần ba gia tài của tôi cho Ngài, chỉ việc cho tôi sinh sống thêm một năm thôi.

- ko được. – Thần chết lắc đầu.

- Vậy tôi gửi Ngài một nửa. Ngài đến tôi nửa năm nữa, được không? – Anh ta thường xuyên van xin.

- không được. – Thần chết vẫn không đồng ý.

Anh ta vội vàng nói:

- Vậy… tôi xin giao toàn bộ của cải mang lại Ngài. Ngài mang lại tôi một ngày thôi, được không?

- ko được. – Thần chết vừa nói, vừa giơ cao chiếc lưỡi hái trên tay.

Người bọn ông vô vọng cầu xin Thần chết lần cuối cùng:

- thay thì Ngài mang lại tôi một phút để viết di chúc vậy.

Lần này, Thần bị tiêu diệt gật đầu. Anh run rẩy viết một dòng:

- Xin hãy ghi nhớ: “Bao nhiều tài lộc cũng không sở hữu nổi một ngày

3. Nơi bắt đầu nguồn của sự trưởng thành

Hồi còn nhỏ, tôi có một tín đồ hàng xóm nhưng mà mọi bạn gọi là bác bỏ sĩ Gibbs. Ông không giống như ngẫu nhiên bác sĩ làm sao tôi từng biết, ông rất giản dị và hiền đức từ, duy nhất là đối với đàn nhóc đậm chất cá tính chúng tôi.

Ngoài giờ đồng hồ làm các bước cứu người, bác bỏ sĩ Gibbs thường trồng cây. Ông muốn biến mảnh đất rộng 10 mẫu mã tây của chính bản thân mình thành một vùng đồi núi mà! Vị bác sĩ nhân hậu ấy tất cả những kim chỉ nan trồng cây rất thú vị, ngược hẳn với nguyên lý mà mọi fan cho là hiển nhiên. Không bao giờ ông tưới nước cho gần như cây bắt đầu sinh trưởng – ông phân tích và lý giải với tôi rằng tưới nước đã làm bọn chúng sinh ra lỗi hỏng, và nắm hệ cây kế tiếp sẽ ngày một yếu đi. Chính vì vậy cần phải tập mang đến chúng đối mặt với xung khắc nghiệt. Cây như thế nào không chịu được nổi sẽ bị nhổ vứt ngay từ bỏ đầu.

*

Rồi ông gợi ý cho tôi biện pháp tưới nước cho mọi cây rễ mọc bên trên cạn, nhằm khi khô hạn thì bọn chúng sẽ nên tự bén rễ sâu nhưng mà tìm mối cung cấp nước. Thảo nào, chẳng lúc nào tôi thấy ông tưới cây cả. Ông trồng một cây sồi, mỗi tháng thay vì tưới nước, ông rước tờ báo quấn quanh tròn lại và đập vào nó: Bốp! Bốp! Bốp! Tôi hỏi ông tại sao lại làm cho vậy thì ông trả lời: để làm nó chú ý.

Bác sĩ Gibbs tự giã cõi đời nhì năm sau khi tôi xa gia đình. Tiếng đây, về nhìn lại số đông hàng cây bên ông, tôi lại như nghĩ đến ra dáng ông vẫn trồng cây 25 năm về trước. Phần lớn thân cây ngày ấy hiện nay đã lớn to gan lớn mật và tràn trề mức độ sống. Tựa như các thanh niên cường tráng, mỗi sáng chúng thức dậy, trường đoản cú hào ưỡn ngực và sẵn sàng đón nhận những gian nan, demo thách.

Vài năm sau tôi cũng từ trồng lấy hai cây xanh. Mùa hè cháy nắng và nóng tôi tưới nước; trời đông tôi bơm thuốc và nguyện cầu cho chúng. Bọn chúng cao gần chín mét sau nhị năm, tuy thế lại là rất nhiều thân cây luôn dựa dẫm vào bàn tay bạn chăm bẵm. Chỉ việc một ngọn gió lạnh lẽo lướt qua, bọn chúng đã run rẩy với đánh cành lập cập – trông chẳng khác gì đông đảo kẻ yếu đuối đuối!

Chẳng bù cùng với rừng cây của bác bỏ sĩ Gibbs. Xem ra nghịch cảnh cùng thiếu thốn ngoài ra lại bổ ích cho bọn chúng hơn sự đầy đủ.

4. Số đông vết đinh còn mãi

Một cậu bé bỏng nọ bao gồm tính xấu là rất hấp dẫn nổi nóng. Một hôm, phụ vương cậu đưa một túi đinh mang lại cậu rồi nói: “Mỗi khi con nổi rét với ai đó thì nên chạy ra sau nhà cùng đóng một cây đinh lên dòng hàng rào gỗ”.

Ngày đầu tiên, cậu nhỏ xíu đã đóng toàn bộ 37 cây đinh. Cơ mà sau vài ba tuần, cậu nhỏ xíu tập kiềm chế dần cơn giận của bản thân và con số đinh đóng góp lên hàng rào ngày một ít đi. Cậu bé nhỏ nhận thấy rằng kìm giữ cơn giận của bản thân dễ hơn là đề xuất đi đóng góp một cây đinh lên hàng rào.

*

Đến một ngày, cậu bé xíu đã không nổi giận một lần nào trong trong cả cả ngày. Cậu mang đến thưa với phụ thân và ông bảo: “Tốt lắm, hiện nay nếu sau hằng ngày mà con không còn nổi giận với ai dù chỉ một lần, con hãy nhổ một cây đinh thoát khỏi hàng rào”.

Ngày lại ngày trôi qua, rồi cũng cho một hôm cậu bé bỏng vui mừng hãnh diện tìm phụ vương mình báo rằng đã không còn cây đinh như thế nào trên hàng rào nữa cả. Người phụ thân liền đến mặt hàng rào. Ở đó, ông nhỏ nhẹ nói với cậu: “Con đã làm cho rất tốt, nhưng con hãy nhìn rất nhiều lỗ đinh còn vướng lại trên mặt hàng rào xem. Sản phẩm rào đang không hệt như xưa nữa rồi. Nếu con nói điều gì trong cơn giận dữ, những lời nói ấy cũng tương tự các lỗ đinh này, chúng để lại dấu thương nặng nề lành trong tâm địa người khác. Dù cho sau đó con tất cả nói nhu cầu lỗi bao nhiêu lần đi nữa, vết thương đó vẫn tồn tại lại mãi. Bé hãy luôn luôn nhớ: lốt thương ý thức còn buồn bã hơn cả đều vết yêu quý thể xác. Những người dân xung xung quanh ta, bằng hữu ta là đông đảo viên đá quý. Họ khiến cho con cười và giúp con trong vô số chuyện. Họ nghe con kêu than khi con gặp khó khăn, cổ vũ bé và luôn luôn sẵn sàng mở trái tim bản thân ra cùng với con. Bởi vì thế, hãy nhớ lấy lời cha…”

5. Thứ quý giá nhất bên trên đời

Tại một làng chài nọ, bao gồm một nam nhi thanh niên hiền đức và giỏi bụng, thao tác rất chăm chỉ. Ngày nọ, trên phố về nhà, đấng mày râu lượm được một cái chai nhỏ. Do tò mò, đấng mày râu tìm giải pháp tháo bằng được nắp chai ra. Bất ngờ từ vào chai cất cánh ra một làn sương trắng cùng vị thần to con xuất hiện.

*

Vị thần liền đựng tiếng nói: “Đừng sợ! Ngươi là ân nhân của ta, ta mang lại ngươi ba điều ước. Nào! Hãy cầu đi hỡi cánh mày râu trẻ tuổi“.

Ước gì nhỉ? Chàng băn khoăn và trả lời: “Thần cho tôi thời hạn để suy nghĩ nhé!“.

– Được thôi. Từ bỏ đây mang đến chiều ngươi đề xuất nghĩ ra đấy.

Chàng đi dọc theo bãi biển và suy nghĩ. Trên phố đi chàng gặp một đám trẻ em hồn nhiên, vô bốn chơi chơi say mê. Chú ý những gương mặt thiên thần, con trai thấy cuộc sống mới đẹp làm sao. Đi tiếp, chàng chạm mặt một nam giới trai trẻ quyên sinh cứu mọi người nghèo nàn thoát khỏi một đội nhóm trộm cướp. Tấm lòng nghĩa hiệp đó khiến chàng khâm phục.

Chàng lại liên tục đi với thấy một chỗ đông người vây quanh một núm già. Thì ra gồm một nhỏ cá voi mắc cạn phiêu lưu vào bờ. Mọi người định thịt nó để đưa thịt bán. Các cụ nói: “Những gì nằm trong về biển khơi cả hãy trả về cho biển khơi cả“. Cầm là chú cá voi được cứu sống.

Xem thêm: Ví Dụ Con Đường Biện Chứng Của Sự Nhận Thức Chân Lý, Con Đường Biện Chứng Của Sự Nhận Thức Chân Lý

Hoàng hôn buông xuống. Vị thần chỉ ra hỏi: “Ngươi đã nghĩ ra chưa?“. Quý ông trai trả lời: “Vâng, xin thần hãy ban mang đến tôi sự ngây thơ, hồn nhiên của trẻ thơ; một trái tim nghĩa hiệp, anh dũng của tuổi trẻ với một tấm lòng nhân ái, vị tha của bạn từng trải“.

Vị thần trả lời: “ Thật đáng ngạc nhiên, ngươi đã có thứ cực hiếm nhất trên trần gian này”