*

*
*

*

*

*

Bài tập / bài bác đang yêu cầu trả lời

cấp học Đại học cung cấp 3 (Trung học tập phổ thông) - Lớp 12 - Lớp 11 - Lớp 10 cấp cho 2 (Trung học tập cơ sở) - Lớp 9 - Lớp 8 - Lớp 7 - Lớp 6 cấp cho 1 (Tiểu học) - Lớp 5 - Lớp 4 - Lớp 3 - Lớp 2 - Lớp 1 trình độ chuyên môn khác Môn họcÂm nhạcMỹ thuậtToán họcVật lýHóa họcNgữ vănTiếng ViệtTiếng AnhĐạo đứcKhoa họcLịch sửĐịa lýSinh họcTin họcLập trìnhCông nghệThể dụcGiáo dục Công dânGiáo dục Quốc chống - An ninhNgoại ngữ khácXác suất thống kêTài chính tiền tệKhác

Văn đối chiếu - phạt biểu cảm xúc - Cảm nhận

Đề 3: sau khi tự tử sinh sống giếng Loa Thành, xuống thủy cung, Trọng Thủy vẫn tìm gặp lại Mị Châu. Hãy tưởng tượng cùng kể lại mẩu chuyện đó.

Bạn đang xem: Viết bài tập làm văn số 2 lớp 10 đề 3

Bài có tác dụng 1

Sau lúc biết được người vợ thân yêu của bản thân mình đã cần chết bi thảm. Trọng Thủy vô cùng đâu khổ, dằn vặt và hối hận vì mình đã gây ra cái bị tiêu diệt của Mị Châu. Xuyên suốt ngày, phái mạnh thẫn thờ, ngẩn ngơ như fan mất hồn. Rồi một hôm, cánh mày râu như thấy bóng dáng Mị Châu thấp thoáng trong làn nước giếng Loa Thành đề nghị đã lao đầu xuống giếng nhưng mà chết.

Giếng Loa Thành khét tiếng là sâu buộc phải Trọng Thủy rơi mãi mà lại không va đáy. Khi rơi xuống, Trọng Thủy đã bị va đầu vào đá, chảy những máu với bất tỉnh, không thể biết gì nữa. Khi Trọng Thủy tỉnh giấc dậy, con trai thấy mình đang ở một nơi rất lạ. Chàng con đang ngồi băn khoăn không đọc chuyện gì xẩy ra thì thấy bao gồm một con con cá chép vàng to đi thẳng bởi đuôi, nhị vây của nó vậy giáo trông khôn cùng kì lạ. Bé cá tiến lại ngay sát và đựng tiếng nói:

- Thưa! Long Vương cửa hàng chúng tôi thấy xác ngài phiêu bạt đến tận bên cạnh biển Đông này, sẽ thương tình vẩy nước thần mang đến ngài sinh sống lại. Ni ngài khỏe lại, Long Vương bao gồm lời mời ngài đến chạm mặt mặt.

Trọng Thủy đáp ngay:

- Ồ! Ra là vậy! Ta đang băn khoăn không biết mình đang ở đâu. Được rồi, ngươi hãy dẫn ta đến diện kiến Long Vương.

Thế là con cá chép vàng dẫn đàn ông đi đến chỗ Long Vương. Trước mặt đại trượng phu là một thế giới rộng lớn, bao bọc là nước với những một số loại tảo biển, san hô và những loại sinh vật dụng tuyệt rất đẹp nơi hải dương cả, mà nam nhi chưa lúc nào được thấy. Tất cả những lũ cá nối đuôi nhau, vui chơi nhảy múa…Đến diện con kiến Long Vương, Trọng Thủy cám ơn Long vương về ơn cứu vãn mạng. đấng mày râu cũng thổ lộ nỗi lòng mình và thỉnh cầu được chạm mặt Mị Châu. Thấu hiểu được nổi lòng của Trọng Thủy, Long Vương khôn khéo sắp xếp đến chàng gặp gỡ Mị Châu. Vậy là họ sẽ được gặp mặt nhau. Trọng Thủy chạy lại cầm cố tay Mị Châu. Thiếu phụ rất dỗi bất ngờ khi thấy Trọng Thủy đến tìm gặp gỡ mình. Tim người vợ thổn thức. Đứng trước mặt Trọng Thủy , Mị Châu rất mong mỏi được ôm lấy chàng. Tuy thế rồi, con gái cố nén lòng, bình tâm gạt tay Trọng Thủy ra:

- người kia! tín đồ đã xuất sắc hoàn thành nhiệm vụ góp Triệu Đà xã tính nước Âu Lạc, sao không ở trên đó hưởng cuộc sống thường ngày vinh hoa phú quý mà lại xuống tìm chạm mặt ta làm gì?

Từng câu, từng chữ trong khẩu ca đanh thép của Mị Châu như từng vết dao cứa vào lòng Trọng Thủy khiến trái tim đấng mày râu đau nhói. Đau khổ, cánh mày râu cất tiếng:

- Ôi Mị Châu yêu dấu! Sao phái nữ lại hoàn toàn có thể phủ phàng đến thế. Ta biết ta sai, ta rất hối hận hận với dằn vặt phiên bản thân mình. Dẫu vậy xin cô bé hãy đọc cho tình yêu của ta so với nàng, xin cô bé hãy tha thứ cho ta.

Mị Châu đang cực kỳ khổ tâm, trái tim nàng như bị giằng xé. Phụ nữ rất muốn tha thứ mang lại Trọng Thủy, nhưng nàng lại nhớ mang lại tội bất trung với nước, bất hiếu với thân phụ mà tôi đã gây ra, Mị Châu chứa tiếng hỏi:

- Cớ sao đàn ông lại nhẫn chổ chính giữa lừa dối ta khiến cho ta đau khổ? Ta thiệt ngây dại, bởi tình yêu cơ mà nghe theo những sự sắp đặt của chàng.

Trọng Thủy đau khổ, xót xa, ân hận:

Nàng ơi, muốn nàng hiểu mang lại ta, ta không thể nào làm cho khác được. Ta không dám chống lại nghĩa vụ của vua cha. Quả thật, ban đầu ta rắp vai trung phong lừa dối cha con nàng, cơ mà sau một thời gian chung sinh sống với nhau, ta đang thật sự yêu thanh nữ – một cô bé hồn nhiên, ngây thơ, vào sáng. Làm sao ta có thể quên được nàng, vợ ông xã một ngày yêu cầu tình, đề nghị nghĩa. Cơ hội ta phân biệt sự tàn nhẫn , nghiệt xẻ của chiến tranh phi nghĩa, thì đang quá muộn rồi. Vì chưng mù tiệm tuân theo lệnh của vua cha mà ta đang trở thành tội đồ, kẻ phản bội đáng bị fan đời lên án, ta còn phải trả giá bởi chính hạnh phúc của mình. Mị Châu ơi! đợt nữa ta ước xin sự rộng lòng tha sản phẩm của nàng.

Mọi đồ dùng xung quanh yên bình như đang cảm thông sâu sắc thương xót cho số phận đôi vợ ông chồng trẻ này. Nước mắt Mị Châu vẫn lã chã tuôn rơi. Phụ nữ vừa giận, vừa thương. Trọng Thủy – một nạn nhân khốn khổ của cuộc chiền tranh phi nghĩa tàn ác. Cơ mà lí trí đang mách bảo chị em quyết không nhằm “trái tim lầm chỗ bỏ trên đầu” lần nữa, thiếu phụ dịu giọng:

- Thôi, đàn ông đừng nói nữa, cho dù sao cũng cám ơn tình cảm chân thành của chàng dành riêng cho ta. Nhưng ra cấp thiết tha sản phẩm công nghệ cho chàng – kể tội đồ gia dụng của nước Âu Lạc. Ta ko thể! trường đoản cú nay đàn ông đừng đến tìm gặp gỡ ta nước, ta không thích !

Trái tim Trọng Thủy như sẽ ta vỡ lẽ thành nhiều mảnh. Chàng khổ sở muốn chết. Con trai khuẩn khoản cầu xin Mị Châu lần nữa:

- Mị Châu ơi! Xin phụ nữ hãy tha thứ cho ta. Ta đang biết tội của mình rồi, đã ăn năn lắm rồi. Mặc dù ta bắt buộc chịu nhiều hình phạt, cực hình, âu sầu đến dường nào nữa, cũng mong mỏi nàng tha sản phẩm công nghệ và mong được gặp gỡ nàng

Mị Châu nhất mực cự tốt Trọng Thủy. Rồi cả Mị Châu cùng cung điện tự nhiên biến mất. Trọng Thủy còn lại trơ trọi 1 mình . Bi lụy rầu, khổ não, Trọng Thủy ước muốn nước biển lớn ngàn năm vẫn xóa sạch lỗi lầm của mình.

- Mị Châu, ta ý muốn biết bao mang lại một thời điểm nào đó, ta và thanh nữ sẽ gặp mặt lại nhau, một địa điểm rất xa. Khi ấy không còn những trận đánh tranh giữa những dân tộc. Ta và nữ giới sẽ không thể kẻ Bắc người Nam nữa, và rồi tình thân sẽ quay trở về giữa nhì ta.

Xem thêm: Sương Mù Thường Có Vào Mùa Lạnh Hay Mùa Nóng Tại Sao Khi Mặt Trời Mọc Sương Mù Lại Tan

Vừa chấm dứt lời, Trọng Thủy hóa thành một bức tượng đá, vĩnh viễn nằm lại mặt đáy đại dương.